<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
		>
<channel>
	<title>Comments on: Truyện cười mimi6t</title>
	<atom:link href="http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/</link>
	<description>Sống là phải sống thật với bản thân mình</description>
	<lastBuildDate>Thu, 20 May 2010 03:06:43 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.0.1</generator>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-44</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:49:54 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-44</guid>
		<description>doc may cai nay cuoi dau ca bung lun roi :)) anh iu oi</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>doc may cai nay cuoi dau ca bung lun roi <img src='http://www.minhmoc.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> ) anh iu oi</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-43</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:49:11 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-43</guid>
		<description>Chơi Chữ 
Có một anh nọ tính hay đùa, một hôm khi nghe tiếng rao hàng lanh lảnh của cô bán hột vịt lộn, anh ta bỗng cười và gọi cô ta vào. 
    Dạ, anh mua mấy quả? 

    Cô còn bao nhiêu quả? 

    Dạ, 27 quả. 

    Thế ngày hôm nay cô bán được bao nhiêu quả rồi? 

    Dạ, em bán được 43 quả. 

    Vậy nếu tôi mua hết chỗ này thì ngày nay cô đã nhận và bán được 70 quả đúng không? 

    Dạ đúng vậy. 

    Thế thì cô đâu có lộn trứng nào đâu mà tôi nghe cô bảo là lộn. Thôi cô đi bán tiếp đi. 

    ...? !</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Chơi Chữ<br />
Có một anh nọ tính hay đùa, một hôm khi nghe tiếng rao hàng lanh lảnh của cô bán hột vịt lộn, anh ta bỗng cười và gọi cô ta vào.<br />
    Dạ, anh mua mấy quả? </p>
<p>    Cô còn bao nhiêu quả? </p>
<p>    Dạ, 27 quả. </p>
<p>    Thế ngày hôm nay cô bán được bao nhiêu quả rồi? </p>
<p>    Dạ, em bán được 43 quả. </p>
<p>    Vậy nếu tôi mua hết chỗ này thì ngày nay cô đã nhận và bán được 70 quả đúng không? </p>
<p>    Dạ đúng vậy. </p>
<p>    Thế thì cô đâu có lộn trứng nào đâu mà tôi nghe cô bảo là lộn. Thôi cô đi bán tiếp đi. </p>
<p>    &#8230;? !</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-42</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:46:38 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-42</guid>
		<description>Để Vào Dĩa 
Một bộ trưởng vừa mướn được người giúp việc. Bà lớn căn dặn: 
    Mỗi khi tôi bảo chị lấy một món gì đưa tôi thì phải bỏ món đó vào vào khay hay dĩa đàng hoàng rồi bưng lên tôi, nghe không! 

    Người giúp việc cúi đầu vâng lời. Một lúc sau bà bộ trưởng bảo chị lấy cái áo choàng cho bà. Chị ở vội vàng vào tủ lấy cái áo choàng bỏ vào cái dĩa lớn, đem đến. Bà bộ trưởng ngạc nhiên quát: 

    Bộ mày điên rồi sao? Ai lại để cái áo choàng vào dĩa như vậy? 

    Người giúp việc bình tĩnh trả lời: 

    Thưa bà, bà vừa bảo con là bất cứ cái gì đưa cho bà cũng phải bỏ vào khay hoặc dĩa cơ mà!</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Để Vào Dĩa<br />
Một bộ trưởng vừa mướn được người giúp việc. Bà lớn căn dặn:<br />
    Mỗi khi tôi bảo chị lấy một món gì đưa tôi thì phải bỏ món đó vào vào khay hay dĩa đàng hoàng rồi bưng lên tôi, nghe không! </p>
<p>    Người giúp việc cúi đầu vâng lời. Một lúc sau bà bộ trưởng bảo chị lấy cái áo choàng cho bà. Chị ở vội vàng vào tủ lấy cái áo choàng bỏ vào cái dĩa lớn, đem đến. Bà bộ trưởng ngạc nhiên quát: </p>
<p>    Bộ mày điên rồi sao? Ai lại để cái áo choàng vào dĩa như vậy? </p>
<p>    Người giúp việc bình tĩnh trả lời: </p>
<p>    Thưa bà, bà vừa bảo con là bất cứ cái gì đưa cho bà cũng phải bỏ vào khay hoặc dĩa cơ mà!</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-41</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:42:31 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-41</guid>
		<description>Chửi Là Phải 
Hai người bạn cùng làm thuê, lâu ngày gặp nhau, trò chuyện: 
    Mình đi làm công chôngười ta đã nhiều mà chưa thấy ông chủ nào chửi bới nhân công thậm tệ như ông này. Thằng cha nào cũng bị ổng chửi. 

    Còn bà chủ? 

    Ồ! Bà chủ thì hết chê, trẻ hơn ông chủ đến cả vài chục tuổi, tính tình cởi mở. Thằng nào cũng thích. 

    Nếu tớ là ông chủ ấy, tớ cũng chửi</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Chửi Là Phải<br />
Hai người bạn cùng làm thuê, lâu ngày gặp nhau, trò chuyện:<br />
    Mình đi làm công chôngười ta đã nhiều mà chưa thấy ông chủ nào chửi bới nhân công thậm tệ như ông này. Thằng cha nào cũng bị ổng chửi. </p>
<p>    Còn bà chủ? </p>
<p>    Ồ! Bà chủ thì hết chê, trẻ hơn ông chủ đến cả vài chục tuổi, tính tình cởi mở. Thằng nào cũng thích. </p>
<p>    Nếu tớ là ông chủ ấy, tớ cũng chửi</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: MinhMoc</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-40</link>
		<dc:creator>MinhMoc</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:38:33 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-40</guid>
		<description>trời, gặp anh là hôn từ đâu luôn khỏi dài dòng :-D</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>trời, gặp anh là hôn từ đâu luôn khỏi dài dòng <img src='http://www.minhmoc.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':-D' class='wp-smiley' /> </p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-39</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:34:18 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-39</guid>
		<description>Chưa Bao Giờ Được Hôn 
Chàng sinh viên &quot;Từ điển sống&quot; từ thành phố về quê ăn Tết, đến thăm nàng &quot;Chân quê&quot;. Chàng, nàng xem chừng đã &quot;Phải lòng&quot; nhau rồi, nhưng chưa có dịp tỏ tình bằng nụ hôn. Khi nàng tiễn chàng ra ngõ thì đêm đã khuya, hai người cứ đứng bên bờ dâm bụt thi nhau bứt lá vò nhàu. Bỗng chàng đánh bạo, nói nhỏ: 
    Anh yêu em, cho anh hôn em một cái! 

    Nàng cũng thích được chàng hôn lắm, nhưng xấu hổ, liền hỏi chàng: 

    Nhưng anh phải nói cho em biết nụ hôn có từ bao giờ đã? 

    Đáng lẽ chỉ cần nói &quot;Từ khi anh yêu em&quot; hay &quot;Từ khi anh nhìn thấy em&quot;, thì chàng &quot;Từ điển sống&quot; bỗng khoái chí thao thao bất tuyệt về lịch sử nụ hôn (chắc là đọc được trên sách báo nào đấy): 

    Ồ, nguồn gốc nụ hôn có từ thời người ăn thịt người. Thời đó, nếu người ta yêu nhau thì người ta không ăn thịt nhau, mà hôn nhau. Nhưng hôn phải cắn nhẹ một chút, cho nên người ta gọi nụ hôn là &quot;Cái cắn tình yêu&quot;. 

    Cô gái sợ run bắn: 

    Eo ơi! Cắn thì đau chết! 

    Em sợ thì em tìm đến các bộ lạc Mông Cổ hoặc Tibê mà sống. Ở đó người ta hôn nhau bằng mũi, bắt chước thói quen đánh hơi của động vật, mà ta thì gọi là ngửi nhau. Khi yêu nhau, họ không nói &quot;Hôn tôi đi&quot; mà nói &quot;Đánh hơi tôi đi!&quot;. 

    Buồn cười vậy hả anh? 

    Chứ sao. 

    &quot;Từ điển sống&quot; hăng hái hơn. 

    Có một giả thuyết khác lại cho rằng nguồn gốc của nụ hôn là dấu vết của thói quen liếm đồng loại để lấy chất muối do sự bài tiết mồ hôi, cần thiết cho cơ thể. 

    Sao bẩn thế? 

    Ồ... đó là xa xưa. Rồi con người văn minh dần lên, cách hôn cũng được quy định theo tục lệ của từng cộng đồng. Thời cổ đại, người Do Thái, Hy Lạp và La Mã đã coi nụ hôn là cử chỉ thân thiện, hữu nghị. Khi gặp nhau, họ hôn lên hai má, giống như cái bắt tay của con người hiện đại. Thời cổ đại ấy, ở Hy Lạp người dân phải hôn tay, hôn ngực và hôn đầu gối các pháp quan; ở Châu Phi, người dân lại hôn lên chỗ đất mà vị thủ lãnh của họ vừa bước qua. Người Anh ôm hôn thay chào hỏi, nhưng đến thế kỷ 17 do nạn dịch hạch, nên đã thay thế bằng cách ngả mũ chào. Người Caltes có lệ hôn chân thầy mo. Các tín đồ công giáo thì hôn chân Giáo hoàng. 

    Hôn như thế thì chán nhỉ. 

    Nàng thở dài. 

    Chàng chợt nhớ ra điều gì đó; cao giọng giảng giải tiếp: 

    Sao lại chán? Mỗi nụ hôn đều có nội dung của nó đấy. Người ta còn quy định về các bộ phận được hôn trên cơ thể, ứng với các cấp độ khác nhau của sự tôn kính, thân mật, yêu thương hay suồng sã. Bởi vì theo các nhà y học thì khi hôn, cả ba cơ quan xúc giác, khứu giác và vị giác đều bị kích thích. Xúc giác bị kích thích mạnh nhất, nó tạo nên khoái cảm ở mỗi người. Cho nên Bryalt coi sự &quot;Chạm môi&quot; là biểu hiện xác thịt của tình yêu, và ông ta cho rằng không hề có khái niệm &quot;Nụ hôn trong trắng&quot;. Còn người Ý thì lại có câu tục ngữ: &quot;Một cô gái bị hôn là đã bị chinh phục một nửa&quot;. 

    Chàng đọc nguyên văn câu tục ngữ bằng tiếng ngoại quốc - &quot;Donna baciata me 

    a chiavata&quot;. 

    Đến đây thì nàng xúc động thật sự. Nàng cảm thấy dâng lên một niềm hưng phấn lạ lùng, và nếu chàng chủ động ôm hôn nàng, thì nàng sẽ ôm chặt chàng đến nỗi sẽ không bao giờ buông chàng ra khỏi tay mình. Nhưng chàng không hiểu điều đó. &quot;Từ điển sống&quot; với sự hiểu biết tuyệt diệu của mình và chàng say sưa diễn thuyết: 

    Em biết không, từ trước đến nay, ai cũng cho nụ hôn là ngọt ngào như mật ong. Đó chẳng qua là một sự bịa đặt mà thôi... 

    Sao vậy anh? 

    Nàng ngạc nhiên hỏi. 

    Ồ... Các nhà khoa học đã phát hiện ra điều ấy đấy. Người ta tính trung bình mỗi chiếc hôn có đến khoảng 2 gram nước bọt, 0, 761 gram mỡ, 0, 7 gram đạm, 0, 45 gram muối, chứ chẳng hề có một gram đường nào cả. Nhưng vi trùng thì nhiều vô kể. Mỗi chiếc hôn có tới 22 nghìn vi trùng các loại. Nếu một chiếc hôn kéo dài hàng chục phút thì phải có đến cả tỉ con vi trùng, phải không em? 

    Chàng dừng lại đợi chờ một lời thán phục của người yêu. Nhưng nàng &quot;Chân quê&quot; nghe nói chiếc hôn có hàng tỉ con vi trùng thì hoảng sợ quá, nàng đã chạy biến mất, để lại mình chàng &quot;Từ điển sống&quot; đứng ngây như Từ Hải.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Chưa Bao Giờ Được Hôn<br />
Chàng sinh viên &#8220;Từ điển sống&#8221; từ thành phố về quê ăn Tết, đến thăm nàng &#8220;Chân quê&#8221;. Chàng, nàng xem chừng đã &#8220;Phải lòng&#8221; nhau rồi, nhưng chưa có dịp tỏ tình bằng nụ hôn. Khi nàng tiễn chàng ra ngõ thì đêm đã khuya, hai người cứ đứng bên bờ dâm bụt thi nhau bứt lá vò nhàu. Bỗng chàng đánh bạo, nói nhỏ:<br />
    Anh yêu em, cho anh hôn em một cái! </p>
<p>    Nàng cũng thích được chàng hôn lắm, nhưng xấu hổ, liền hỏi chàng: </p>
<p>    Nhưng anh phải nói cho em biết nụ hôn có từ bao giờ đã? </p>
<p>    Đáng lẽ chỉ cần nói &#8220;Từ khi anh yêu em&#8221; hay &#8220;Từ khi anh nhìn thấy em&#8221;, thì chàng &#8220;Từ điển sống&#8221; bỗng khoái chí thao thao bất tuyệt về lịch sử nụ hôn (chắc là đọc được trên sách báo nào đấy): </p>
<p>    Ồ, nguồn gốc nụ hôn có từ thời người ăn thịt người. Thời đó, nếu người ta yêu nhau thì người ta không ăn thịt nhau, mà hôn nhau. Nhưng hôn phải cắn nhẹ một chút, cho nên người ta gọi nụ hôn là &#8220;Cái cắn tình yêu&#8221;. </p>
<p>    Cô gái sợ run bắn: </p>
<p>    Eo ơi! Cắn thì đau chết! </p>
<p>    Em sợ thì em tìm đến các bộ lạc Mông Cổ hoặc Tibê mà sống. Ở đó người ta hôn nhau bằng mũi, bắt chước thói quen đánh hơi của động vật, mà ta thì gọi là ngửi nhau. Khi yêu nhau, họ không nói &#8220;Hôn tôi đi&#8221; mà nói &#8220;Đánh hơi tôi đi!&#8221;. </p>
<p>    Buồn cười vậy hả anh? </p>
<p>    Chứ sao. </p>
<p>    &#8220;Từ điển sống&#8221; hăng hái hơn. </p>
<p>    Có một giả thuyết khác lại cho rằng nguồn gốc của nụ hôn là dấu vết của thói quen liếm đồng loại để lấy chất muối do sự bài tiết mồ hôi, cần thiết cho cơ thể. </p>
<p>    Sao bẩn thế? </p>
<p>    Ồ&#8230; đó là xa xưa. Rồi con người văn minh dần lên, cách hôn cũng được quy định theo tục lệ của từng cộng đồng. Thời cổ đại, người Do Thái, Hy Lạp và La Mã đã coi nụ hôn là cử chỉ thân thiện, hữu nghị. Khi gặp nhau, họ hôn lên hai má, giống như cái bắt tay của con người hiện đại. Thời cổ đại ấy, ở Hy Lạp người dân phải hôn tay, hôn ngực và hôn đầu gối các pháp quan; ở Châu Phi, người dân lại hôn lên chỗ đất mà vị thủ lãnh của họ vừa bước qua. Người Anh ôm hôn thay chào hỏi, nhưng đến thế kỷ 17 do nạn dịch hạch, nên đã thay thế bằng cách ngả mũ chào. Người Caltes có lệ hôn chân thầy mo. Các tín đồ công giáo thì hôn chân Giáo hoàng. </p>
<p>    Hôn như thế thì chán nhỉ. </p>
<p>    Nàng thở dài. </p>
<p>    Chàng chợt nhớ ra điều gì đó; cao giọng giảng giải tiếp: </p>
<p>    Sao lại chán? Mỗi nụ hôn đều có nội dung của nó đấy. Người ta còn quy định về các bộ phận được hôn trên cơ thể, ứng với các cấp độ khác nhau của sự tôn kính, thân mật, yêu thương hay suồng sã. Bởi vì theo các nhà y học thì khi hôn, cả ba cơ quan xúc giác, khứu giác và vị giác đều bị kích thích. Xúc giác bị kích thích mạnh nhất, nó tạo nên khoái cảm ở mỗi người. Cho nên Bryalt coi sự &#8220;Chạm môi&#8221; là biểu hiện xác thịt của tình yêu, và ông ta cho rằng không hề có khái niệm &#8220;Nụ hôn trong trắng&#8221;. Còn người Ý thì lại có câu tục ngữ: &#8220;Một cô gái bị hôn là đã bị chinh phục một nửa&#8221;. </p>
<p>    Chàng đọc nguyên văn câu tục ngữ bằng tiếng ngoại quốc &#8211; &#8220;Donna baciata me </p>
<p>    a chiavata&#8221;. </p>
<p>    Đến đây thì nàng xúc động thật sự. Nàng cảm thấy dâng lên một niềm hưng phấn lạ lùng, và nếu chàng chủ động ôm hôn nàng, thì nàng sẽ ôm chặt chàng đến nỗi sẽ không bao giờ buông chàng ra khỏi tay mình. Nhưng chàng không hiểu điều đó. &#8220;Từ điển sống&#8221; với sự hiểu biết tuyệt diệu của mình và chàng say sưa diễn thuyết: </p>
<p>    Em biết không, từ trước đến nay, ai cũng cho nụ hôn là ngọt ngào như mật ong. Đó chẳng qua là một sự bịa đặt mà thôi&#8230; </p>
<p>    Sao vậy anh? </p>
<p>    Nàng ngạc nhiên hỏi. </p>
<p>    Ồ&#8230; Các nhà khoa học đã phát hiện ra điều ấy đấy. Người ta tính trung bình mỗi chiếc hôn có đến khoảng 2 gram nước bọt, 0, 761 gram mỡ, 0, 7 gram đạm, 0, 45 gram muối, chứ chẳng hề có một gram đường nào cả. Nhưng vi trùng thì nhiều vô kể. Mỗi chiếc hôn có tới 22 nghìn vi trùng các loại. Nếu một chiếc hôn kéo dài hàng chục phút thì phải có đến cả tỉ con vi trùng, phải không em? </p>
<p>    Chàng dừng lại đợi chờ một lời thán phục của người yêu. Nhưng nàng &#8220;Chân quê&#8221; nghe nói chiếc hôn có hàng tỉ con vi trùng thì hoảng sợ quá, nàng đã chạy biến mất, để lại mình chàng &#8220;Từ điển sống&#8221; đứng ngây như Từ Hải.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-38</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:30:53 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-38</guid>
		<description>Cần Một Cậu Bé Lớn Hơn 
Nhìn kìa 
    Người thương gia đang cần thuê một cậu giúp việc kêu lên 

    Cậu chính là cậu nhỏ đã đến đây tuần trước phải không? 

    Vâng ạ 

    Người xin việc đáp. 

    Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi đã nói với cậu là tôi cần một cậu bé lớn hơn mà? 

    Đúng vậy, thưa ông. Chính vì thế tôi mới quay lại đây. Bây giờ tôi đã lớn hơn tuần trước.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Cần Một Cậu Bé Lớn Hơn<br />
Nhìn kìa<br />
    Người thương gia đang cần thuê một cậu giúp việc kêu lên </p>
<p>    Cậu chính là cậu nhỏ đã đến đây tuần trước phải không? </p>
<p>    Vâng ạ </p>
<p>    Người xin việc đáp. </p>
<p>    Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi đã nói với cậu là tôi cần một cậu bé lớn hơn mà? </p>
<p>    Đúng vậy, thưa ông. Chính vì thế tôi mới quay lại đây. Bây giờ tôi đã lớn hơn tuần trước.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-37</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:29:04 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-37</guid>
		<description>Cẩn Thận Khi Chọn Ví Dụ 

Một đã nêu một thí dụ: 
    Bây giờ cô có bảy chồng sách, cô thêm vào ba chồng sách nữa. Hỏi cô có bao nhiêu chồng sách? 

    Cả lớp đồng thanh trả lời: 

    Thưa cô! Cô có 10 chồng ạ! 

    Cô giáôngượng, đỏ mặt!</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Cẩn Thận Khi Chọn Ví Dụ </p>
<p>Một đã nêu một thí dụ:<br />
    Bây giờ cô có bảy chồng sách, cô thêm vào ba chồng sách nữa. Hỏi cô có bao nhiêu chồng sách? </p>
<p>    Cả lớp đồng thanh trả lời: </p>
<p>    Thưa cô! Cô có 10 chồng ạ! </p>
<p>    Cô giáôngượng, đỏ mặt!</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-36</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:27:17 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-36</guid>
		<description>Bạn Già Đố Chữ 
Nếu giọng Bắc thì có nghĩa là &quot;8, 9&quot;, nhưng theo giọng Nam Bộ thì hơi giống giọng &quot;Bác cẩu&quot;, có nghĩa là &quot;Bác chó&quot;. 

    Ông bạn kia không kém phần mẫn tiệp, liền đối lại bằng tiếng Pháp: 

    Ong đui! 

    &quot;Ong đui&quot; là onze, douze (11, 12) lại có nghĩa là &quot;ông mù mắt&quot;! 

    Đúng là bạn già tri kỷ!</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Bạn Già Đố Chữ<br />
Nếu giọng Bắc thì có nghĩa là &#8220;8, 9&#8243;, nhưng theo giọng Nam Bộ thì hơi giống giọng &#8220;Bác cẩu&#8221;, có nghĩa là &#8220;Bác chó&#8221;. </p>
<p>    Ông bạn kia không kém phần mẫn tiệp, liền đối lại bằng tiếng Pháp: </p>
<p>    Ong đui! </p>
<p>    &#8220;Ong đui&#8221; là onze, douze (11, 12) lại có nghĩa là &#8220;ông mù mắt&#8221;! </p>
<p>    Đúng là bạn già tri kỷ!</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: mimi6t</title>
		<link>http://www.minhmoc.com/2008/10/23/truyen-cuoi-mimi6/comment-page-1/#comment-35</link>
		<dc:creator>mimi6t</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 23 Oct 2008 16:22:57 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.minhmoc.com/?p=76#comment-35</guid>
		<description>Cắm Cổ Xuống, Thò Đầu Ra 
Anh chàng này có chút ít chữ nho, nhưng phải cái tính rất keo kiệt, quanh năm suốt tháng anh ta chỉ có ăn của người ta chứ không chịu đãi ai, và nếu anh ta có phải bao ai một bữa nào, thì hôm ấy cũng kể như trời sập đổ xuống nhà anh ta. Cho nên để tránh việc khách đến gặp bữa, hàng ngày anh ta phải dọn cơm ở trong buồng mà ăn, hễ có ai đến, anh ta lánh mặt cho dễ. 
    Một bữa nọ, một người bạn đến chơi, chẳng thấy ai ở nhà. Anh này lên tiếng mãi mà chẳng thấy ai thưa. Anh biết là anh ta đang ăn ở trong nhà, nhưng cố làm bộ giả vờ như không biết. 

    Bỗng anh bạn nhìn lên vách thấy nhà anh ta có treo hai câu liễn: 

    &quot;Tửu trung bất ngữ chân quân tử 

    Tài thượng phân minh thị trượng phu&quot;. 

    Hai câu này có nghĩa là: 

    &quot;Trong khi uống rượu mà không nói mới là người quân tử 

    Việc tiền bạc có phân minh mới là kẻ trượng phu&quot;. 

    Người bạn mới đọc: 

    &quot;Tửu trung bất ngữ chân quân liễn 

    Tài thượng phân minh thị trượng thiên&quot;. 

    Nguyên vì chữ &quot;Tử&quot; với chữ &quot;Liễn&quot; hơi giống nhau chỉ khác ở một chỗ là &quot;Tử&quot; thì có ngang, còn &quot;Liễn&quot; thì không. Chữ &quot;Thiên&quot; và chữ &quot;Phu&quot; cũng hơi giống nhau, chữ &quot;Phu&quot; thì nhô đầu, còn chữ &quot;Thiên&quot; thì không. 

    Anh bạn cứ thế mà đọc đi đọc lại nghêu ngao mãi. Anh chủ nhà trong buồng đang ăn, thấy chướng tai quá, cho là một thằng dốt, mới bỏ đũa chạy ra: 

    Bộ mù hả, chữ &quot;Phu&quot; với chữ &quot;Tử&quot; ràng ràng như vậy, mà đọc là &quot;Thiên&quot; với &quot;Liễn&quot;. 

    Anh bạn trả lời: 

    Đâu có phải, vì từ nãy đến giờ nó cứ &quot;Cắm cổ xuống&quot; mà không &quot;Thò đầu ra&quot; nên mới đọc là: 

    &quot;Tửu trung bất ngữ chân quân liễn 

    Tài thượng phân minh thị trượng thiên&quot;. 

    Còn bây giờ nó đã ló ra và đã thò đầu, thì lại đọc là &quot;Phu&quot; và là &quot;Tử&quot; có sao? 

    Nghe nói vậy anh chàng keo kiệt nọ mới biết bị đả kích, nên anh ta cứ cúi gầm mặt xuống.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Cắm Cổ Xuống, Thò Đầu Ra<br />
Anh chàng này có chút ít chữ nho, nhưng phải cái tính rất keo kiệt, quanh năm suốt tháng anh ta chỉ có ăn của người ta chứ không chịu đãi ai, và nếu anh ta có phải bao ai một bữa nào, thì hôm ấy cũng kể như trời sập đổ xuống nhà anh ta. Cho nên để tránh việc khách đến gặp bữa, hàng ngày anh ta phải dọn cơm ở trong buồng mà ăn, hễ có ai đến, anh ta lánh mặt cho dễ.<br />
    Một bữa nọ, một người bạn đến chơi, chẳng thấy ai ở nhà. Anh này lên tiếng mãi mà chẳng thấy ai thưa. Anh biết là anh ta đang ăn ở trong nhà, nhưng cố làm bộ giả vờ như không biết. </p>
<p>    Bỗng anh bạn nhìn lên vách thấy nhà anh ta có treo hai câu liễn: </p>
<p>    &#8220;Tửu trung bất ngữ chân quân tử </p>
<p>    Tài thượng phân minh thị trượng phu&#8221;. </p>
<p>    Hai câu này có nghĩa là: </p>
<p>    &#8220;Trong khi uống rượu mà không nói mới là người quân tử </p>
<p>    Việc tiền bạc có phân minh mới là kẻ trượng phu&#8221;. </p>
<p>    Người bạn mới đọc: </p>
<p>    &#8220;Tửu trung bất ngữ chân quân liễn </p>
<p>    Tài thượng phân minh thị trượng thiên&#8221;. </p>
<p>    Nguyên vì chữ &#8220;Tử&#8221; với chữ &#8220;Liễn&#8221; hơi giống nhau chỉ khác ở một chỗ là &#8220;Tử&#8221; thì có ngang, còn &#8220;Liễn&#8221; thì không. Chữ &#8220;Thiên&#8221; và chữ &#8220;Phu&#8221; cũng hơi giống nhau, chữ &#8220;Phu&#8221; thì nhô đầu, còn chữ &#8220;Thiên&#8221; thì không. </p>
<p>    Anh bạn cứ thế mà đọc đi đọc lại nghêu ngao mãi. Anh chủ nhà trong buồng đang ăn, thấy chướng tai quá, cho là một thằng dốt, mới bỏ đũa chạy ra: </p>
<p>    Bộ mù hả, chữ &#8220;Phu&#8221; với chữ &#8220;Tử&#8221; ràng ràng như vậy, mà đọc là &#8220;Thiên&#8221; với &#8220;Liễn&#8221;. </p>
<p>    Anh bạn trả lời: </p>
<p>    Đâu có phải, vì từ nãy đến giờ nó cứ &#8220;Cắm cổ xuống&#8221; mà không &#8220;Thò đầu ra&#8221; nên mới đọc là: </p>
<p>    &#8220;Tửu trung bất ngữ chân quân liễn </p>
<p>    Tài thượng phân minh thị trượng thiên&#8221;. </p>
<p>    Còn bây giờ nó đã ló ra và đã thò đầu, thì lại đọc là &#8220;Phu&#8221; và là &#8220;Tử&#8221; có sao? </p>
<p>    Nghe nói vậy anh chàng keo kiệt nọ mới biết bị đả kích, nên anh ta cứ cúi gầm mặt xuống.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>
