Sở thú vừa nhập về một con chuột túi, người ta nhốt nó vào chuồng, quây rào sắt cao 7 m.
Sáng hôm sau, thấy nó thoát được ra ngoài, ông giám đốc bèn hạ lệnh nâng rào lên 15 m, nhưng rồi vẫn thấy con thú ranh mãnh sổng ra ngoài. Tức điên, ông cho nâng mức lên 20 m, rồi 30 m… cũng không ăn thua, thế là sắt thép tiếp tục được chở đến để làm hàng rào…
Ngựa vằn thấy thằng cha mới đến suốt ngày nhởn nhơ bên ngoài chuồng, bất kể rào sắt chót vót, thán phục hỏi:
– Người ta phải nâng rào lên bao nhiêu mét nữa thì mới nhốt được mày?
– Tao không biết, nếu họ còn quên chốt cửa, thì còn phải nâng rào.
Ba vị tướng, một người N, một người T và một người M đang ba hoa về sự dũng cảm của quân đội của họ.
Vị tướng N nói; “Quân đội của tôi rất kỷ luật và sẵn sàng chết theo mệnh lệnh của cấp chỉ huy:. Ông đưa một trung đội vào căn phòng rồi ném một sợi lông gà lên cao và bảo:
– Khi nào sợi lông kia chạm đất thì các anh phải lấy súng bắn vào đầu mình!
Vài giây trôi qua, trong phòng đồng loạt có tiếng súng; mở cửa ra, toàn trung đội đã chết.
Vị tướng T cũng đưa một trung đội vào một căn phòng và ném một sợi lông gà lên cao. Chỉ vài giây, cả trung đội cũng chết.
Đến lượt một trung đội M vào phòng và vị tướng M cũng ném một sợi lông gà lên cao. 30 giây trôi qua, không có tiếng súng. 10 phút trôi qua, vẫn không có tiếng súng. Ba vị tướng hết sức ngạc nhiên mở cửa phòng vào. Cả trung đội đang năm ngửa trên sàn và thi nhau thổi để giữ cho sợi lông không rớt xuống đất
Tại một bệnh viện, tại khu chăm sóc đặc biệt, các bệnh nhân luôn luôn chết trên cùng một cái giường vào cùng 11 giờ sáng chủ nhật, bất kỳ họ đang ở trong tình trạng nào.
Điều này làm cho các bác sĩ vô cùng bối rối và một vài người nghĩ rằng có một thế lực siêu nhiên nào đó. Không ai có thể lý giải nổi điều bí ẩn, một nhóm chuyên gia quốc tế được thành lập để điều tra rõ nguyên nhân.
Sáng chủ nhật tiếp đó, vài phút trước 11 h, tất cả các bác sĩ và y tá hồi hộp đứng ngoài phòng để tận mắt chứng kiến hiện tượng đặc biệt, người thì mang kinh thánh, người thì mang thánh giá, người thì xua đuổi tà ma trừ quỉ.
Khi đồng hồ điểm đúng 11 h, người quét dọn làm việc bán thời gian vào chủ nhật bước vào phòng bệnh, rút ổ cắm hệ thống tổ hợp máy trợ tim và phổi nhân tạo của bệnh nhân để cắm máy hút bụi.
Ngốc Quá !!!
Một hôm Peter đang đi giữa đêm thì bị cảnh sát tóm, vì trông giống một tên tội phạm.
– Anh tên là gì? Nhà ở đâu?
– Peter, 321 cao ốc O. đường Baker. Một lát sau:
-Chúng tôi đã điều tra kĩ, ở số nhà trên, không có ai là Peter cả.
Thấy Peter cứ một mực cãi rằng đó là nhà của anh ta, cảnh sát bực quá, đánh cho anh ta một trận và nhốt vào trong đồn một tuần lễ. Khi được thả ra, mặt mũi anh ta vẫn còn sưng vù. Vừa trông thấy Peter, anh bạn cùng trọ kéo ngay vào phòng và đóng sập cửa lại:
– Mấy bữa trước, có một lũ cớm tới đây hỏi cậu, chắc lại có vụ nào béo bở hả, thấy cậu đi cả tuần lễ….bộ cậu đánh nhau với ai sao mà trông kì thế..???
– Ðâu có tớ bị người ta đánh……..nhưng…….
– Thôi kệ nó, bỏ qua đi…..thế cậu tìm được mối làm ăn nào thế…..??
– Ðâu có!!!???
– Khỏi cần giấu tớ, yên tâm đi, không ai biết đâu, bữa trước, bọn cớm hỏi cậu, tớ đã trả lời rằng chẳng có Peter nào ở đây cả, chúng nản quá bỏ đi hết rồi….haha…. đúng là bọn ngốc….
Ba Lí Do Không Chê Vào Đâu Được
Một bác sĩ đã theo học chuyên khoa điều trị bệnh ngoài da. Một người bạn hỏi anh ta là tại sao anh lại chọn ngành đó.
Anh ta trả lời:
Có ba lý do không thể chê vào đâu được: Người bệnh không bao giờ kéo tôi ra khỏi giường vào ban đêm, họ không bao giờ chết và họ cũng chẳng bao giờ khỏi.
Cái Mông
Trong giờ toán, cô giáo vẽ hai nửa hình tròn lên bảng bỗng một cậu học sinh kêu to: “Ô cái mông” Cô giáo rất giận và mời thầy hiệu trưởng đến để kỷ luật học sinh này vì tội nói bậy trong lớp. Thầy vừa bước vào nhìn ngay lên bảng và nói với cậu bé: “Em sẽ bị kỷ luật nặng đấy. Tại sao em lại dám vẽ cái mông lên bảng như thế này?”
Tăng Giá
Một người chửi người khác là “đồ con heo”, bị toà tuyên án phạt 60 đôla. Anh ta kêu ca:
– Bất công quá, lần trước, tôi chửi người ta là “đồ con heo” bị phạt có 30 đôla thôi !
Vị chánh án nghiêm mặt nói:
– Anh không biết giá thịt heo đã tăng gấp đôi từ lâu rồi sao?
Cắm Cổ Xuống, Thò Đầu Ra
Anh chàng này có chút ít chữ nho, nhưng phải cái tính rất keo kiệt, quanh năm suốt tháng anh ta chỉ có ăn của người ta chứ không chịu đãi ai, và nếu anh ta có phải bao ai một bữa nào, thì hôm ấy cũng kể như trời sập đổ xuống nhà anh ta. Cho nên để tránh việc khách đến gặp bữa, hàng ngày anh ta phải dọn cơm ở trong buồng mà ăn, hễ có ai đến, anh ta lánh mặt cho dễ.
Một bữa nọ, một người bạn đến chơi, chẳng thấy ai ở nhà. Anh này lên tiếng mãi mà chẳng thấy ai thưa. Anh biết là anh ta đang ăn ở trong nhà, nhưng cố làm bộ giả vờ như không biết.
Bỗng anh bạn nhìn lên vách thấy nhà anh ta có treo hai câu liễn:
“Tửu trung bất ngữ chân quân tử
Tài thượng phân minh thị trượng phu”.
Hai câu này có nghĩa là:
“Trong khi uống rượu mà không nói mới là người quân tử
Việc tiền bạc có phân minh mới là kẻ trượng phu”.
Người bạn mới đọc:
“Tửu trung bất ngữ chân quân liễn
Tài thượng phân minh thị trượng thiên”.
Nguyên vì chữ “Tử” với chữ “Liễn” hơi giống nhau chỉ khác ở một chỗ là “Tử” thì có ngang, còn “Liễn” thì không. Chữ “Thiên” và chữ “Phu” cũng hơi giống nhau, chữ “Phu” thì nhô đầu, còn chữ “Thiên” thì không.
Anh bạn cứ thế mà đọc đi đọc lại nghêu ngao mãi. Anh chủ nhà trong buồng đang ăn, thấy chướng tai quá, cho là một thằng dốt, mới bỏ đũa chạy ra:
Bộ mù hả, chữ “Phu” với chữ “Tử” ràng ràng như vậy, mà đọc là “Thiên” với “Liễn”.
Anh bạn trả lời:
Đâu có phải, vì từ nãy đến giờ nó cứ “Cắm cổ xuống” mà không “Thò đầu ra” nên mới đọc là:
“Tửu trung bất ngữ chân quân liễn
Tài thượng phân minh thị trượng thiên”.
Còn bây giờ nó đã ló ra và đã thò đầu, thì lại đọc là “Phu” và là “Tử” có sao?
Nghe nói vậy anh chàng keo kiệt nọ mới biết bị đả kích, nên anh ta cứ cúi gầm mặt xuống.
Chưa Bao Giờ Được Hôn
Chàng sinh viên “Từ điển sống” từ thành phố về quê ăn Tết, đến thăm nàng “Chân quê”. Chàng, nàng xem chừng đã “Phải lòng” nhau rồi, nhưng chưa có dịp tỏ tình bằng nụ hôn. Khi nàng tiễn chàng ra ngõ thì đêm đã khuya, hai người cứ đứng bên bờ dâm bụt thi nhau bứt lá vò nhàu. Bỗng chàng đánh bạo, nói nhỏ:
Anh yêu em, cho anh hôn em một cái!
Nàng cũng thích được chàng hôn lắm, nhưng xấu hổ, liền hỏi chàng:
Nhưng anh phải nói cho em biết nụ hôn có từ bao giờ đã?
Đáng lẽ chỉ cần nói “Từ khi anh yêu em” hay “Từ khi anh nhìn thấy em”, thì chàng “Từ điển sống” bỗng khoái chí thao thao bất tuyệt về lịch sử nụ hôn (chắc là đọc được trên sách báo nào đấy):
Ồ, nguồn gốc nụ hôn có từ thời người ăn thịt người. Thời đó, nếu người ta yêu nhau thì người ta không ăn thịt nhau, mà hôn nhau. Nhưng hôn phải cắn nhẹ một chút, cho nên người ta gọi nụ hôn là “Cái cắn tình yêu”.
Cô gái sợ run bắn:
Eo ơi! Cắn thì đau chết!
Em sợ thì em tìm đến các bộ lạc Mông Cổ hoặc Tibê mà sống. Ở đó người ta hôn nhau bằng mũi, bắt chước thói quen đánh hơi của động vật, mà ta thì gọi là ngửi nhau. Khi yêu nhau, họ không nói “Hôn tôi đi” mà nói “Đánh hơi tôi đi!”.
Buồn cười vậy hả anh?
Chứ sao.
“Từ điển sống” hăng hái hơn.
Có một giả thuyết khác lại cho rằng nguồn gốc của nụ hôn là dấu vết của thói quen liếm đồng loại để lấy chất muối do sự bài tiết mồ hôi, cần thiết cho cơ thể.
Sao bẩn thế?
Ồ… đó là xa xưa. Rồi con người văn minh dần lên, cách hôn cũng được quy định theo tục lệ của từng cộng đồng. Thời cổ đại, người Do Thái, Hy Lạp và La Mã đã coi nụ hôn là cử chỉ thân thiện, hữu nghị. Khi gặp nhau, họ hôn lên hai má, giống như cái bắt tay của con người hiện đại. Thời cổ đại ấy, ở Hy Lạp người dân phải hôn tay, hôn ngực và hôn đầu gối các pháp quan; ở Châu Phi, người dân lại hôn lên chỗ đất mà vị thủ lãnh của họ vừa bước qua. Người Anh ôm hôn thay chào hỏi, nhưng đến thế kỷ 17 do nạn dịch hạch, nên đã thay thế bằng cách ngả mũ chào. Người Caltes có lệ hôn chân thầy mo. Các tín đồ công giáo thì hôn chân Giáo hoàng.
Hôn như thế thì chán nhỉ.
Nàng thở dài.
Chàng chợt nhớ ra điều gì đó; cao giọng giảng giải tiếp:
Sao lại chán? Mỗi nụ hôn đều có nội dung của nó đấy. Người ta còn quy định về các bộ phận được hôn trên cơ thể, ứng với các cấp độ khác nhau của sự tôn kính, thân mật, yêu thương hay suồng sã. Bởi vì theo các nhà y học thì khi hôn, cả ba cơ quan xúc giác, khứu giác và vị giác đều bị kích thích. Xúc giác bị kích thích mạnh nhất, nó tạo nên khoái cảm ở mỗi người. Cho nên Bryalt coi sự “Chạm môi” là biểu hiện xác thịt của tình yêu, và ông ta cho rằng không hề có khái niệm “Nụ hôn trong trắng”. Còn người Ý thì lại có câu tục ngữ: “Một cô gái bị hôn là đã bị chinh phục một nửa”.
Chàng đọc nguyên văn câu tục ngữ bằng tiếng ngoại quốc – “Donna baciata me
a chiavata”.
Đến đây thì nàng xúc động thật sự. Nàng cảm thấy dâng lên một niềm hưng phấn lạ lùng, và nếu chàng chủ động ôm hôn nàng, thì nàng sẽ ôm chặt chàng đến nỗi sẽ không bao giờ buông chàng ra khỏi tay mình. Nhưng chàng không hiểu điều đó. “Từ điển sống” với sự hiểu biết tuyệt diệu của mình và chàng say sưa diễn thuyết:
Em biết không, từ trước đến nay, ai cũng cho nụ hôn là ngọt ngào như mật ong. Đó chẳng qua là một sự bịa đặt mà thôi…
Sao vậy anh?
Nàng ngạc nhiên hỏi.
Ồ… Các nhà khoa học đã phát hiện ra điều ấy đấy. Người ta tính trung bình mỗi chiếc hôn có đến khoảng 2 gram nước bọt, 0, 761 gram mỡ, 0, 7 gram đạm, 0, 45 gram muối, chứ chẳng hề có một gram đường nào cả. Nhưng vi trùng thì nhiều vô kể. Mỗi chiếc hôn có tới 22 nghìn vi trùng các loại. Nếu một chiếc hôn kéo dài hàng chục phút thì phải có đến cả tỉ con vi trùng, phải không em?
Chàng dừng lại đợi chờ một lời thán phục của người yêu. Nhưng nàng “Chân quê” nghe nói chiếc hôn có hàng tỉ con vi trùng thì hoảng sợ quá, nàng đã chạy biến mất, để lại mình chàng “Từ điển sống” đứng ngây như Từ Hải.
Chửi Là Phải
Hai người bạn cùng làm thuê, lâu ngày gặp nhau, trò chuyện:
Mình đi làm công chôngười ta đã nhiều mà chưa thấy ông chủ nào chửi bới nhân công thậm tệ như ông này. Thằng cha nào cũng bị ổng chửi.
Còn bà chủ?
Ồ! Bà chủ thì hết chê, trẻ hơn ông chủ đến cả vài chục tuổi, tính tình cởi mở. Thằng nào cũng thích.
Để Vào Dĩa
Một bộ trưởng vừa mướn được người giúp việc. Bà lớn căn dặn:
Mỗi khi tôi bảo chị lấy một món gì đưa tôi thì phải bỏ món đó vào vào khay hay dĩa đàng hoàng rồi bưng lên tôi, nghe không!
Người giúp việc cúi đầu vâng lời. Một lúc sau bà bộ trưởng bảo chị lấy cái áo choàng cho bà. Chị ở vội vàng vào tủ lấy cái áo choàng bỏ vào cái dĩa lớn, đem đến. Bà bộ trưởng ngạc nhiên quát:
Bộ mày điên rồi sao? Ai lại để cái áo choàng vào dĩa như vậy?
Người giúp việc bình tĩnh trả lời:
Thưa bà, bà vừa bảo con là bất cứ cái gì đưa cho bà cũng phải bỏ vào khay hoặc dĩa cơ mà!
Chơi Chữ
Có một anh nọ tính hay đùa, một hôm khi nghe tiếng rao hàng lanh lảnh của cô bán hột vịt lộn, anh ta bỗng cười và gọi cô ta vào.
Dạ, anh mua mấy quả?
Cô còn bao nhiêu quả?
Dạ, 27 quả.
Thế ngày hôm nay cô bán được bao nhiêu quả rồi?
Dạ, em bán được 43 quả.
Vậy nếu tôi mua hết chỗ này thì ngày nay cô đã nhận và bán được 70 quả đúng không?
Dạ đúng vậy.
Thế thì cô đâu có lộn trứng nào đâu mà tôi nghe cô bảo là lộn. Thôi cô đi bán tiếp đi.
October 23rd, 2008 on 11:03 pm
Một anh chàng đang “vui vẻ” với cô bồ nhí thì bất ngờ nghe tiếng gọi cửa bên ngoài:
– Em ơi, mở cửa cho anh.
Cô nàng hốt hoảng:
– Thôi chết, thằng chồng em nó về anh ạ !
Anh chàng cũng hoảng không kém:
– Làm sao bi giờ? Phen này chắc anh nhập viện quá !
Cô nàng suy nghĩ 5 giây rồi trấn an:
– Anh đừng lo, để em tìm cách đánh lạc hướng nó, rồi anh tranh thủ chuồn ra cửa sau.
Nói xong, cô nàng chạy ra mở cửa, tay mang theo cái giỏ rác. Vừa thấy chồng, cô đã đưa cái giỏ rác ra:
– Anh đi đổ rác giùm em đi.
Tranh thủ lúc anh chồng đi khuất, anh chàng kia vội vã lẻn ra cửa sau và chuồn thẳng. Trên đường về nhà, anh ta hí hửng nhủ bụng:
– Không ngờ con bồ mình cũng thông minh ghớm !
Về đến nhà vợ, anh ta hớn hở gõ cửa:
– Em ơi, mở cửa cho anh.
5 giây sau, vợ anh ta xuất hiện với cái giỏ rác trên tay:
– Anh đi đổ rác giùm em đi
October 23rd, 2008 on 11:06 pm
Sở thú vừa nhập về một con chuột túi, người ta nhốt nó vào chuồng, quây rào sắt cao 7 m.
Sáng hôm sau, thấy nó thoát được ra ngoài, ông giám đốc bèn hạ lệnh nâng rào lên 15 m, nhưng rồi vẫn thấy con thú ranh mãnh sổng ra ngoài. Tức điên, ông cho nâng mức lên 20 m, rồi 30 m… cũng không ăn thua, thế là sắt thép tiếp tục được chở đến để làm hàng rào…
Ngựa vằn thấy thằng cha mới đến suốt ngày nhởn nhơ bên ngoài chuồng, bất kể rào sắt chót vót, thán phục hỏi:
– Người ta phải nâng rào lên bao nhiêu mét nữa thì mới nhốt được mày?
– Tao không biết, nếu họ còn quên chốt cửa, thì còn phải nâng rào.
October 23rd, 2008 on 11:08 pm
tiếp đi cưng, đọc cười quá trời luôn nè
October 23rd, 2008 on 11:10 pm
Ba vị tướng, một người N, một người T và một người M đang ba hoa về sự dũng cảm của quân đội của họ.
Vị tướng N nói; “Quân đội của tôi rất kỷ luật và sẵn sàng chết theo mệnh lệnh của cấp chỉ huy:. Ông đưa một trung đội vào căn phòng rồi ném một sợi lông gà lên cao và bảo:
– Khi nào sợi lông kia chạm đất thì các anh phải lấy súng bắn vào đầu mình!
Vài giây trôi qua, trong phòng đồng loạt có tiếng súng; mở cửa ra, toàn trung đội đã chết.
Vị tướng T cũng đưa một trung đội vào một căn phòng và ném một sợi lông gà lên cao. Chỉ vài giây, cả trung đội cũng chết.
Đến lượt một trung đội M vào phòng và vị tướng M cũng ném một sợi lông gà lên cao. 30 giây trôi qua, không có tiếng súng. 10 phút trôi qua, vẫn không có tiếng súng. Ba vị tướng hết sức ngạc nhiên mở cửa phòng vào. Cả trung đội đang năm ngửa trên sàn và thi nhau thổi để giữ cho sợi lông không rớt xuống đất
October 23rd, 2008 on 11:12 pm
Tại một bệnh viện, tại khu chăm sóc đặc biệt, các bệnh nhân luôn luôn chết trên cùng một cái giường vào cùng 11 giờ sáng chủ nhật, bất kỳ họ đang ở trong tình trạng nào.
Điều này làm cho các bác sĩ vô cùng bối rối và một vài người nghĩ rằng có một thế lực siêu nhiên nào đó. Không ai có thể lý giải nổi điều bí ẩn, một nhóm chuyên gia quốc tế được thành lập để điều tra rõ nguyên nhân.
Sáng chủ nhật tiếp đó, vài phút trước 11 h, tất cả các bác sĩ và y tá hồi hộp đứng ngoài phòng để tận mắt chứng kiến hiện tượng đặc biệt, người thì mang kinh thánh, người thì mang thánh giá, người thì xua đuổi tà ma trừ quỉ.
Khi đồng hồ điểm đúng 11 h, người quét dọn làm việc bán thời gian vào chủ nhật bước vào phòng bệnh, rút ổ cắm hệ thống tổ hợp máy trợ tim và phổi nhân tạo của bệnh nhân để cắm máy hút bụi.
October 23rd, 2008 on 11:14 pm
a.x a.x, đau cả bụng luôn rồi nè
October 23rd, 2008 on 11:15 pm
Ngốc Quá !!!
Một hôm Peter đang đi giữa đêm thì bị cảnh sát tóm, vì trông giống một tên tội phạm.
– Anh tên là gì? Nhà ở đâu?
– Peter, 321 cao ốc O. đường Baker. Một lát sau:
-Chúng tôi đã điều tra kĩ, ở số nhà trên, không có ai là Peter cả.
Thấy Peter cứ một mực cãi rằng đó là nhà của anh ta, cảnh sát bực quá, đánh cho anh ta một trận và nhốt vào trong đồn một tuần lễ. Khi được thả ra, mặt mũi anh ta vẫn còn sưng vù. Vừa trông thấy Peter, anh bạn cùng trọ kéo ngay vào phòng và đóng sập cửa lại:
– Mấy bữa trước, có một lũ cớm tới đây hỏi cậu, chắc lại có vụ nào béo bở hả, thấy cậu đi cả tuần lễ….bộ cậu đánh nhau với ai sao mà trông kì thế..???
– Ðâu có tớ bị người ta đánh……..nhưng…….
– Thôi kệ nó, bỏ qua đi…..thế cậu tìm được mối làm ăn nào thế…..??
– Ðâu có!!!???
– Khỏi cần giấu tớ, yên tâm đi, không ai biết đâu, bữa trước, bọn cớm hỏi cậu, tớ đã trả lời rằng chẳng có Peter nào ở đây cả, chúng nản quá bỏ đi hết rồi….haha…. đúng là bọn ngốc….
October 23rd, 2008 on 11:16 pm
Sếp Và Nữ Thư Ký 2
Mẹ ơi! Hôm nay giám đốc nhận con làm em gái nuôi mẹ ạ! – Cô thư ký khoe.
Bà mẹ thở dài:
– Ở đời, người ta nuôi con gì rồi cũng đem ra làm thịt hết, con ạ.
- o O o –
Một cô gái hỏi bạn:
– Ở cơ quan, sếp đối xử với cậu như thế nào?
– Sếp cưng tớ như trứng mỏng.
– Nghĩa là…
– Thỉnh thoảng sếp “luộc” và bóc vỏ ra dùng.
- o O o –
Sếp: Ai đã vẽ lăng nhăng lên tường tôi thế này?
Trợ lý: Thưa sếp, chính là cô thư ký đấy ạ!
Sếp: Ối chà chà… Không ngờ cô ấy lại có nét vẽ… tài tình đến thế!
October 23rd, 2008 on 11:18 pm
Ba Lí Do Không Chê Vào Đâu Được
Một bác sĩ đã theo học chuyên khoa điều trị bệnh ngoài da. Một người bạn hỏi anh ta là tại sao anh lại chọn ngành đó.
Anh ta trả lời:
Có ba lý do không thể chê vào đâu được: Người bệnh không bao giờ kéo tôi ra khỏi giường vào ban đêm, họ không bao giờ chết và họ cũng chẳng bao giờ khỏi.
October 23rd, 2008 on 11:19 pm
Cái Mông
Trong giờ toán, cô giáo vẽ hai nửa hình tròn lên bảng bỗng một cậu học sinh kêu to: “Ô cái mông” Cô giáo rất giận và mời thầy hiệu trưởng đến để kỷ luật học sinh này vì tội nói bậy trong lớp. Thầy vừa bước vào nhìn ngay lên bảng và nói với cậu bé: “Em sẽ bị kỷ luật nặng đấy. Tại sao em lại dám vẽ cái mông lên bảng như thế này?”
October 23rd, 2008 on 11:20 pm
Tăng Giá
Một người chửi người khác là “đồ con heo”, bị toà tuyên án phạt 60 đôla. Anh ta kêu ca:
– Bất công quá, lần trước, tôi chửi người ta là “đồ con heo” bị phạt có 30 đôla thôi !
Vị chánh án nghiêm mặt nói:
– Anh không biết giá thịt heo đã tăng gấp đôi từ lâu rồi sao?
October 23rd, 2008 on 11:21 pm
October 23rd, 2008 on 11:21 pm
Thích Cô Con Gái Hơn
Chàng trai thẳng thắn đặt vấn đề với bố người yêu:
– Cháu muốn cưới con gái bác!
Ông bố cô gái trợn mắt:
– Thế anh đã gặp vợ tôi chưa?
– Tuy cháu chưa gặp vợ bác, nhưng chắc chắn là cháu vẫn thích con gái bác hơn
October 23rd, 2008 on 11:22 pm
Cắm Cổ Xuống, Thò Đầu Ra
Anh chàng này có chút ít chữ nho, nhưng phải cái tính rất keo kiệt, quanh năm suốt tháng anh ta chỉ có ăn của người ta chứ không chịu đãi ai, và nếu anh ta có phải bao ai một bữa nào, thì hôm ấy cũng kể như trời sập đổ xuống nhà anh ta. Cho nên để tránh việc khách đến gặp bữa, hàng ngày anh ta phải dọn cơm ở trong buồng mà ăn, hễ có ai đến, anh ta lánh mặt cho dễ.
Một bữa nọ, một người bạn đến chơi, chẳng thấy ai ở nhà. Anh này lên tiếng mãi mà chẳng thấy ai thưa. Anh biết là anh ta đang ăn ở trong nhà, nhưng cố làm bộ giả vờ như không biết.
Bỗng anh bạn nhìn lên vách thấy nhà anh ta có treo hai câu liễn:
“Tửu trung bất ngữ chân quân tử
Tài thượng phân minh thị trượng phu”.
Hai câu này có nghĩa là:
“Trong khi uống rượu mà không nói mới là người quân tử
Việc tiền bạc có phân minh mới là kẻ trượng phu”.
Người bạn mới đọc:
“Tửu trung bất ngữ chân quân liễn
Tài thượng phân minh thị trượng thiên”.
Nguyên vì chữ “Tử” với chữ “Liễn” hơi giống nhau chỉ khác ở một chỗ là “Tử” thì có ngang, còn “Liễn” thì không. Chữ “Thiên” và chữ “Phu” cũng hơi giống nhau, chữ “Phu” thì nhô đầu, còn chữ “Thiên” thì không.
Anh bạn cứ thế mà đọc đi đọc lại nghêu ngao mãi. Anh chủ nhà trong buồng đang ăn, thấy chướng tai quá, cho là một thằng dốt, mới bỏ đũa chạy ra:
Bộ mù hả, chữ “Phu” với chữ “Tử” ràng ràng như vậy, mà đọc là “Thiên” với “Liễn”.
Anh bạn trả lời:
Đâu có phải, vì từ nãy đến giờ nó cứ “Cắm cổ xuống” mà không “Thò đầu ra” nên mới đọc là:
“Tửu trung bất ngữ chân quân liễn
Tài thượng phân minh thị trượng thiên”.
Còn bây giờ nó đã ló ra và đã thò đầu, thì lại đọc là “Phu” và là “Tử” có sao?
Nghe nói vậy anh chàng keo kiệt nọ mới biết bị đả kích, nên anh ta cứ cúi gầm mặt xuống.
October 23rd, 2008 on 11:27 pm
Bạn Già Đố Chữ
Nếu giọng Bắc thì có nghĩa là “8, 9″, nhưng theo giọng Nam Bộ thì hơi giống giọng “Bác cẩu”, có nghĩa là “Bác chó”.
Ông bạn kia không kém phần mẫn tiệp, liền đối lại bằng tiếng Pháp:
Ong đui!
“Ong đui” là onze, douze (11, 12) lại có nghĩa là “ông mù mắt”!
Đúng là bạn già tri kỷ!
October 23rd, 2008 on 11:29 pm
Cẩn Thận Khi Chọn Ví Dụ
Một đã nêu một thí dụ:
Bây giờ cô có bảy chồng sách, cô thêm vào ba chồng sách nữa. Hỏi cô có bao nhiêu chồng sách?
Cả lớp đồng thanh trả lời:
Thưa cô! Cô có 10 chồng ạ!
Cô giáôngượng, đỏ mặt!
October 23rd, 2008 on 11:30 pm
Cần Một Cậu Bé Lớn Hơn
Nhìn kìa
Người thương gia đang cần thuê một cậu giúp việc kêu lên
Cậu chính là cậu nhỏ đã đến đây tuần trước phải không?
Vâng ạ
Người xin việc đáp.
Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi đã nói với cậu là tôi cần một cậu bé lớn hơn mà?
Đúng vậy, thưa ông. Chính vì thế tôi mới quay lại đây. Bây giờ tôi đã lớn hơn tuần trước.
October 23rd, 2008 on 11:34 pm
Chưa Bao Giờ Được Hôn
Chàng sinh viên “Từ điển sống” từ thành phố về quê ăn Tết, đến thăm nàng “Chân quê”. Chàng, nàng xem chừng đã “Phải lòng” nhau rồi, nhưng chưa có dịp tỏ tình bằng nụ hôn. Khi nàng tiễn chàng ra ngõ thì đêm đã khuya, hai người cứ đứng bên bờ dâm bụt thi nhau bứt lá vò nhàu. Bỗng chàng đánh bạo, nói nhỏ:
Anh yêu em, cho anh hôn em một cái!
Nàng cũng thích được chàng hôn lắm, nhưng xấu hổ, liền hỏi chàng:
Nhưng anh phải nói cho em biết nụ hôn có từ bao giờ đã?
Đáng lẽ chỉ cần nói “Từ khi anh yêu em” hay “Từ khi anh nhìn thấy em”, thì chàng “Từ điển sống” bỗng khoái chí thao thao bất tuyệt về lịch sử nụ hôn (chắc là đọc được trên sách báo nào đấy):
Ồ, nguồn gốc nụ hôn có từ thời người ăn thịt người. Thời đó, nếu người ta yêu nhau thì người ta không ăn thịt nhau, mà hôn nhau. Nhưng hôn phải cắn nhẹ một chút, cho nên người ta gọi nụ hôn là “Cái cắn tình yêu”.
Cô gái sợ run bắn:
Eo ơi! Cắn thì đau chết!
Em sợ thì em tìm đến các bộ lạc Mông Cổ hoặc Tibê mà sống. Ở đó người ta hôn nhau bằng mũi, bắt chước thói quen đánh hơi của động vật, mà ta thì gọi là ngửi nhau. Khi yêu nhau, họ không nói “Hôn tôi đi” mà nói “Đánh hơi tôi đi!”.
Buồn cười vậy hả anh?
Chứ sao.
“Từ điển sống” hăng hái hơn.
Có một giả thuyết khác lại cho rằng nguồn gốc của nụ hôn là dấu vết của thói quen liếm đồng loại để lấy chất muối do sự bài tiết mồ hôi, cần thiết cho cơ thể.
Sao bẩn thế?
Ồ… đó là xa xưa. Rồi con người văn minh dần lên, cách hôn cũng được quy định theo tục lệ của từng cộng đồng. Thời cổ đại, người Do Thái, Hy Lạp và La Mã đã coi nụ hôn là cử chỉ thân thiện, hữu nghị. Khi gặp nhau, họ hôn lên hai má, giống như cái bắt tay của con người hiện đại. Thời cổ đại ấy, ở Hy Lạp người dân phải hôn tay, hôn ngực và hôn đầu gối các pháp quan; ở Châu Phi, người dân lại hôn lên chỗ đất mà vị thủ lãnh của họ vừa bước qua. Người Anh ôm hôn thay chào hỏi, nhưng đến thế kỷ 17 do nạn dịch hạch, nên đã thay thế bằng cách ngả mũ chào. Người Caltes có lệ hôn chân thầy mo. Các tín đồ công giáo thì hôn chân Giáo hoàng.
Hôn như thế thì chán nhỉ.
Nàng thở dài.
Chàng chợt nhớ ra điều gì đó; cao giọng giảng giải tiếp:
Sao lại chán? Mỗi nụ hôn đều có nội dung của nó đấy. Người ta còn quy định về các bộ phận được hôn trên cơ thể, ứng với các cấp độ khác nhau của sự tôn kính, thân mật, yêu thương hay suồng sã. Bởi vì theo các nhà y học thì khi hôn, cả ba cơ quan xúc giác, khứu giác và vị giác đều bị kích thích. Xúc giác bị kích thích mạnh nhất, nó tạo nên khoái cảm ở mỗi người. Cho nên Bryalt coi sự “Chạm môi” là biểu hiện xác thịt của tình yêu, và ông ta cho rằng không hề có khái niệm “Nụ hôn trong trắng”. Còn người Ý thì lại có câu tục ngữ: “Một cô gái bị hôn là đã bị chinh phục một nửa”.
Chàng đọc nguyên văn câu tục ngữ bằng tiếng ngoại quốc – “Donna baciata me
a chiavata”.
Đến đây thì nàng xúc động thật sự. Nàng cảm thấy dâng lên một niềm hưng phấn lạ lùng, và nếu chàng chủ động ôm hôn nàng, thì nàng sẽ ôm chặt chàng đến nỗi sẽ không bao giờ buông chàng ra khỏi tay mình. Nhưng chàng không hiểu điều đó. “Từ điển sống” với sự hiểu biết tuyệt diệu của mình và chàng say sưa diễn thuyết:
Em biết không, từ trước đến nay, ai cũng cho nụ hôn là ngọt ngào như mật ong. Đó chẳng qua là một sự bịa đặt mà thôi…
Sao vậy anh?
Nàng ngạc nhiên hỏi.
Ồ… Các nhà khoa học đã phát hiện ra điều ấy đấy. Người ta tính trung bình mỗi chiếc hôn có đến khoảng 2 gram nước bọt, 0, 761 gram mỡ, 0, 7 gram đạm, 0, 45 gram muối, chứ chẳng hề có một gram đường nào cả. Nhưng vi trùng thì nhiều vô kể. Mỗi chiếc hôn có tới 22 nghìn vi trùng các loại. Nếu một chiếc hôn kéo dài hàng chục phút thì phải có đến cả tỉ con vi trùng, phải không em?
Chàng dừng lại đợi chờ một lời thán phục của người yêu. Nhưng nàng “Chân quê” nghe nói chiếc hôn có hàng tỉ con vi trùng thì hoảng sợ quá, nàng đã chạy biến mất, để lại mình chàng “Từ điển sống” đứng ngây như Từ Hải.
October 23rd, 2008 on 11:38 pm
trời, gặp anh là hôn từ đâu luôn khỏi dài dòng
October 23rd, 2008 on 11:42 pm
Chửi Là Phải
Hai người bạn cùng làm thuê, lâu ngày gặp nhau, trò chuyện:
Mình đi làm công chôngười ta đã nhiều mà chưa thấy ông chủ nào chửi bới nhân công thậm tệ như ông này. Thằng cha nào cũng bị ổng chửi.
Còn bà chủ?
Ồ! Bà chủ thì hết chê, trẻ hơn ông chủ đến cả vài chục tuổi, tính tình cởi mở. Thằng nào cũng thích.
Nếu tớ là ông chủ ấy, tớ cũng chửi
October 23rd, 2008 on 11:46 pm
Để Vào Dĩa
Một bộ trưởng vừa mướn được người giúp việc. Bà lớn căn dặn:
Mỗi khi tôi bảo chị lấy một món gì đưa tôi thì phải bỏ món đó vào vào khay hay dĩa đàng hoàng rồi bưng lên tôi, nghe không!
Người giúp việc cúi đầu vâng lời. Một lúc sau bà bộ trưởng bảo chị lấy cái áo choàng cho bà. Chị ở vội vàng vào tủ lấy cái áo choàng bỏ vào cái dĩa lớn, đem đến. Bà bộ trưởng ngạc nhiên quát:
Bộ mày điên rồi sao? Ai lại để cái áo choàng vào dĩa như vậy?
Người giúp việc bình tĩnh trả lời:
Thưa bà, bà vừa bảo con là bất cứ cái gì đưa cho bà cũng phải bỏ vào khay hoặc dĩa cơ mà!
October 23rd, 2008 on 11:49 pm
Chơi Chữ
Có một anh nọ tính hay đùa, một hôm khi nghe tiếng rao hàng lanh lảnh của cô bán hột vịt lộn, anh ta bỗng cười và gọi cô ta vào.
Dạ, anh mua mấy quả?
Cô còn bao nhiêu quả?
Dạ, 27 quả.
Thế ngày hôm nay cô bán được bao nhiêu quả rồi?
Dạ, em bán được 43 quả.
Vậy nếu tôi mua hết chỗ này thì ngày nay cô đã nhận và bán được 70 quả đúng không?
Dạ đúng vậy.
Thế thì cô đâu có lộn trứng nào đâu mà tôi nghe cô bảo là lộn. Thôi cô đi bán tiếp đi.
…? !
October 23rd, 2008 on 11:49 pm
doc may cai nay cuoi dau ca bung lun roi
) anh iu oi